Lời Nguyện Hoán Cải

“Bỗng nhiên có một luồng sáng
từ trời chiếu xuống
bao phủ lấy ông…”
(Cv 9,3)

Xin cho con được một lần quỵ ngã
Từ đỉnh cao hiển hách oai hùng
Bao toan tính mộng đời vụt tan rã
Như bụi trần dưới vó ngựa mù tung…

Xin cho con được một lần chạm đất
Lê lết bò càng trên sỏi đá cằn khô
Xin dạy con biết một lần sấp mặt
Ôm đau thương trong dấu lệ mờ

Xin cho con được một lần chới với
Khi lý tưởng cuộc đời bỗng sụp đổ tàn phai
Xin dẫn con về miền ăn năn thống hối
Con thì thầm: “Lạy Chúa, Ngài là ai?…”

Xin cho con được một lần mù tối
Trước hào quang lấp lóa bủa vây
Xin cho con được một lần yếu đuối
Để được người dẫn lối cầm tay

Xin một lần đẩy con vào đêm tối
Con chạm dần vào vụn vỡ phù hoa
Tước khỏi con bao hào nhoáng nhạt nhòa
Con về giữa miền đơn côi quạnh vắng

Xin một lần dẫn con vào cõi lặng
Con một mình, và trống rỗng vây quanh…
Xin ánh sáng tự trời cao chiếu thẳng
Ôm phủ đời con trong ơn tái tạo thành

Xin cho tim con được một lần hoán cải
Để thế gian lịm chết trong con
Khi mọi sự là phân tro rác rưởi
Con chỉ còn Ngài là Chúa của đời con.

Cao Gia An, S.J
Monte Cucco – Roma 2009 

Những Cánh Cửa Cuộc Đời

“Ông Phao-lô từ dưới đất đứng dậy
mắt vẫn mở, nhưng không thấy gì…”
(Cv 9,8)

Khi cánh cửa đường đời con sập đóng
bao rộn ràng háo hức bỗng tiêu tan
tương lai là chuỗi hoang mang
con tự hỏi: Ngài ở đâu ?
Lạy Chúa!

Tuổi đời con Ngài phủ bằng nhung lụa
con say sưa mê mải dệt mộng đời
rong ruổi đường xa, mịt mùng vó ngựa
con đi tìm hạnh phúc xa khơi.

Con ngỡ mình tìm Chúa
trong hoang đàng mộng mị xa xôi
trong hăng say với lý tưởng cuộc đời
trong hùng hục thi hành công ý…
Như người thợ đang mải dệt đời mình
con bị tay Chúa cắt đứt ngay hàng chỉ.

Khi cánh cửa đường đời con sập đóng
con một mình, và bóng tối vây quanh
giấc mơ con vụn vỡ tan tành.
Ngài muốn con làm gì, lạy Chúa ..?

Khi cánh cửa đường đời con sập đóng
xin dạy con biết kham nhẫn đợi chờ
vì cuộc đời đâu như là mơ
khi chỉ một mình con chèo chống.
Một mình con mơ chân trời sao đủ rộng
cho cánh chim bạt gió băng ngàn…

Khi con tưởng cửa đời con sập đóng
Ngài mở ra bao lối nẻo huy hoàng
Ngài đặt con vào chính lộ thênh thang
Ngài dắt con đi giữa muôn vàn bỡ ngỡ

Những cánh cửa cuộc đời đóng mở
Con bước đi theo lối bước của Ngài.

Cao Gia An, S.J
Roma – 25.01.2009

Mọt Sách

“Học thức gởi tên con mọt sách
công danh rốt cuộc cái quan tài”

(Trương Vĩnh Ký, Tuyệt Mạng)

 

Một ngày bỗng thấy mình như con mọt sách
Hoài lân la gặm nhấm mấy trang kinh
Còng lưng trên luống đời cũ rách
Mê mải tìm gì trong dâu bể phù sinh?…

Tôi lớn lên từ những trang sách cũ
Đã sậm màu và ngai ngái hương xưa
Rải đời trôi theo những dòng cổ tự
Tôi học từng tiếng dạ câu thưa

Tôi đã giữ đời xa những giấc mơ trưa
Xa những bon chen phù hoa mộng mị
Những cuộc vui bình thường đã thành xa xỉ
Một mình tôi bên cạnh dòng đời trôi

Thu nhặt về bao vụn vặt rụng rơi
Gom góp lại cho thành câu thành chữ
Khi tay chạm dấu ngàn xưa tích sử
Tôi nghe lòng rung bao diệu khúc nghê thường

Vừa như chạm vào miền trầm tích cố hương
Vừa như còn bước giữa chập chùng hoài vọng
Vừa như chạm đến ngọn nguồn sự sống
Vừa như còn xa lăng lắc nẻo về…

Một ngày gặp lại mình giữa trời quê
Như hạt giống gieo dưới lòng đất mẹ
Hạt giống âm thầm chết đi lặng lẽ
Giữa đời kia còn nhựa sống tràn trào

Xin dâng đời tôi như hy lễ ngọt ngào
Trên bàn thánh mỗi ngày tôi hiến tế
Để sứ điệp yêu thương thành đời tôi nhập thể
Và âm vọng ngàn xưa thành chữ thành lời

Cho tôi chết đi dưới màu mỡ ruộng đời
Cho Sự Sống từ đời tôi sống dậy

Cao Gia An, S.J
Roma – 20.01.2010

Về

“Này Ta đứng trước cửa,
 và gõ…”
(Kh 3,20)

Tìm đâu một khoảng lặng
Trong thế giới ồn ào?
Tìm đâu miền tịnh vắng
Giữa biển đời xôn xao?

Biển đời vốn xôn xao
Có bao giờ thanh tĩnh…
Dòng đời vẫn ồn ào
Tự ngàn xưa bất định

Là đời không lặng nín
Hay giông gió tại lòng?
Là đời không chân chính
Hay lòng người cong cong?…

Là dòng đời vẩn đục
Hay mắt chẳng còn trong?
Là đời đang ruỗng mục
Hay tại lòng rỗng không?…

Tìm đâu chút nghỉ ngơi
Khi lòng chưa thanh tĩnh
Tìm đâu bóng nụ cười
Khi tâm không an tịnh….

Đời dập dìu vô định
Kéo người đi rất xa
Người mang hồn lữ thứ
Mỗi khi quay về nhà

Người về như khách trọ
Trong căn nhà thân quen
Bao điều chưa giũ bỏ
Giữa chợ đời bon chen

Người về ngang trước ngõ
Sao chân bỗng ngập ngừng
Người ngại ngùng lấp ló
Như kẻ lạ người dưng…

Này hỡi người cô lữ
Lòng trĩu gánh nặng nề
Bước vào nhà đi chứ
Trỗi khúc nhạc ngày về…

Người chờ người vò võ
Tận sâu thẳm cõi lòng
Rét run mùa giông gió
Người nhen bếp lửa hồng

Người chờ người lâu lắm
Bên gốc rạ buồng rơm
Về xây lại mái ấm
Với canh ngọt cơm thơm

Với rượu nồng bánh trắng
Với muối mặn gừng cay
Với tình sâu nghĩa nặng
Với tim yêu ắp đầy

Đường trần thôi quạnh quẽ
Người về bến nghỉ ngơi
Mái tranh chiều lặng lẽ
Nhả khói bay về trời…

Cao Gia An, S.J
Ancelle del Sacro Cuore di Gesù
Torricella di Sabina – 21.09.2010

Tưởng…

 

Có điều gì chợt vỡ ra
Trong phút chốc tưởng như là hụt chân
Có gì đó gần thật gần
Bỗng dưng vụt thoát ngút ngàn biệt ly

Tưởng như là chẳng là gì
Tưởng như chợt đến chợt đi vội vàng
Tưởng chỉ là chút lỡ làng
Tưởng chỉ là chút bẽ bàng mà thôi
Tưởng là một chút phai phôi
Tưởng là một thoáng qua rồi cũng xong

Sao có gì chợt buốt lòng
Đâu như là chỉ như không là gì…

…..

%d bloggers like this: