Thầy biết con yêu mến Thầy (3)

Chương II: LÊN ĐƯỜNG

“Con chồn có hang, chim trời có tổ
nhưng Con Người không có chỗ tựa đầu”
(Mt 8,20)

Phêrô

Thế là tôi bỏ mọi sự mà theo Người. Bỏ lại cha già trên chiếc thuyền. Bỏ lại những người làm công đã bao năm cùng tôi chia ngọt xẻ bùi. Bỏ lại rất nhiều điều thân thuộc trong ngôi làng Na-khum. Tôi bước vào cuộc phiêu lưu của đời mình.

Nghĩ cũng lạ. Trong cuộc gặp gỡ đầu tiên, nhờ làm theo lời Người, anh em chúng tôi bắt được một mẻ cá lạ lùng. Sau đó thì cả nhóm chúng tôi tự nguyện biến thành cá để cho Người bắt gọn! Mẻ cá nào lạ lùng hơn: Hai chiếc thuyền rỗng tự nhiên được đổ đầy cá đến đỗi gần chìm, hay những cuộc đời tưởng đã đầy đã đủ tự nhiên bị làm rỗng và bị hút một cách không cưỡng nổi trước lời mời gọi của Người?

Để trấn an tôi, Người bảo: “Đừng sợ!” Chỉ với hai tiếng ngắn gọn, Người chạm rất sâu vào cõi lòng tôi. Là một người trẻ, tôi không thiếu ước mơ và hoài bão. Nhưng đời tôi cũng không thiếu nỗi sợ. Đôi khi tôi vẫn tự hỏi, tại sao mình lại được sinh ra trong hoàn cảnh nhiễu nhương thế này? Tại sao mình chỉ là một kẻ chài lưới tầm thường trong một ngôi làng vô danh? Liệu một kẻ chài lưới tầm thường có làm được gì cho quê hương và dân tộc mình trong hoàn cảnh bần cùng nhiễu nhương chăng? Cuộc đời ngoài kia như quá rộng, có chỗ nào cho tôi chăng?

Người đến, như một cơn gió cuốn tôi đi. Những âu lo và trăn trở cũng bị thổi bay theo một cách nào đó thật lạ. Tôi bước đi. Thấy lòng mình nhẹ tênh. Thấy đời mình rộng thênh…

Người ta nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kỳ lạ. Nhưng cái nhìn ấy sớm được thay thế bởi sự háo hức của những kẻ đi tìm. Cũng phải! Không chỉ mình tôi mới là kẻ bị Người làm cho chếch choáng ở phút đầu gặp gỡ.

Nơi nào có bước chân Người đến, nơi đó có người được cứu. Tôi không thể nào quên ấn tượng về ngày đầu tiên theo bước chân Người. Người dẫn chúng tôi vào Hội Đường của làng Na-khum. Ở đó, Người giảng dạy như một Đấng có uy quyền. Ở đó, chúng tôi được chứng kiến những dấu lạ mà trước đây chúng tôi chỉ được nghe kể về các ngôn sứ quyền năng của chúng tôi. Không ai dám đối mặt với Người, từ những kinh sư luật sĩ thông thạo Sách Thánh và Lề Luật, cho đến những kẻ bị ám bởi ma quỷ và thần ô uế. Ở đó, toàn dân đều sững sốt về Người. Bước chân của Người kéo theo đông đảo bước chân của đoàn lũ dân chúng. Người giảng cho họ nghe những lời giảng dạy đầy mới mẻ và có uy quyền. Cả thành xúm lại trước mặt người.

Tôi nghĩ rằng tôi đã chạm tay vào giấc mơ của đời mình. Giấc mơ ấy là gì thì tôi chưa thể gọi tên hay giải thích được. Nhưng từ khi gặp Người, tôi thấy trái tim mình đầy lắm. Nhìn đoàn người lũ lượt kéo đến nghe lời Người, lòng tôi xốn xang lắm. Những gương mặt lam lũ nhưng sáng lên với ánh mắt khát khao. Họ nghe như hớp lấy từng lời của Người. Lời Người như lấp đầy khoảng trống và chạm đến góc say mê thẳm sâu nào đó trong thế giới của những con người nghèo khó và lầm than. Người chạm đến họ. Chạm đến những bệnh tật và thương tích bên ngoài. Chạm đến cả những khao khát và thiếu hụt bên trong.

Tôi nhìn thấy mình nơi gương mặt và ánh mắt của những kẻ tìm đến với Người. Tôi như chạm được vào những thiếu hụt và khao khát của họ. Bởi đó cũng là những khao khát và thiếu hụt của lòng tôi, của đời tôi. Cùng nhau, chúng tôi đến với Người. Họ dạy tôi bài học đầu tiên quý giá rằng chỉ dừng lại ở cái thiếu hụt của mình thì mãi mãi mình vẫn là kẻ thiếu hụt. Mở ra với những thiếu hụt của người khác là cách tốt nhất để tôi vượt qua tình trạng thiếu hụt của đời mình.

 Vậy là Người dẫn tôi đi, vượt qua những thiếu hụt của đời tôi.

Con đường Người đi luôn là một con đường khác. Khi những người làng Na-khum muốn giữ Người lại, cũng là lúc Người bỏ họ mà đi. Có lẽ vì làng chúng tôi quá nhỏ để có thể giữ chân Người. Nhưng cũng có thể vì Người còn một kế hoạch lớn lao hơn, cho nhiều người hơn… Ơn gọi của Người là lên đường, và sứ mạng của Người là ra đi.

Người đi, và kéo theo những kẻ Người muốn cùng đi.

Ngang qua trạm thu thuế, Người gọi Mát-thêu. Tôi biết Mát-thêu, mặc dù chưa bao giờ tôi tiếp xúc với con người này. Tôi cũng hiểu tại sao chỉ bằng một cái nhìn và một lời mời, Người có thể bứng Mát-thêu ra khỏi chiếc ghế đã từ lâu anh yên vị. Người đến như một cơn gió lốc thổi qua, ai có thể cưỡng lại được chứ!

Với người dân làng Na-khum, chỗ ngồi của Mát-thêu là nơi hội tụ tất cả những gì đáng khinh và đáng ghét. Đó là chỗ của những người chung tay với ngoại bang để bòn rút trên xương máu của dân mình.

Có một đôi lần tôi đi ngang qua chỗ Mát-thêu. Ánh mắt chúng tôi đã chạm vào nhau trong một khoảnh khắc.  Chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi và tình cờ thôi, nhưng đủ để chúng tôi nhìn thấy khát vọng của lòng mình nơi ánh mắt của nhau, tôi tin vậy. Có thể lắm chứ. Một kẻ ngày ngày ngồi nơi chiếc bàn thu thuế trong căn phòng tối của cuộc đời. Một kẻ ngày ngày rong ruổi với chiếc thuyền con trên mặt biển lớn. Cả hai cùng chia chung một khát vọng: tìm thấy cuộc đời của chính mình!

Lúc này đây, khi đã được kéo ra khỏi chiếc thuyền con của đời mình, tôi mới bắt đầu nghĩ về chiếc ghế mà Mát-thêu đang ngồi. Nói gì thì nói, đó vẫn là niềm mơ ước của nhiều người. Người ta có thể khinh ghét và dè bĩu một địa vị xã hội nào đó, cho đến khi người ta có cơ hội ngồi vào nó. Tôi không biết Mát-thêu đã ngồi ở chiếc bàn thu thuế bao lâu. Nhưng rõ là ngồi càng lâu thì người ta càng khó đứng dậy. Bất chấp những khát vọng và thao thức giữa lòng người, bất cứ một chỗ ngồi nào giữa lòng xã hội đều có khả năng tạo nên một sức ì và làm tê liệt mọi vẫy vùng phản kháng. Ngày ngày cắm cúi bên bàn thu thuế, trên những con số, với những đồng bạc cắc, Mát-thêu sống cuộc đời của một chiếc thuyền bị mắc cạn. Có chiếc thuyền mắc cạn nào lại không mơ về khơi xa…

Bất chấp những định kiến mà dân làng Na-khum dành cho Mát-thêu, tôi vẫn tin rằng chiếc bàn thu thuế ấy vốn không thuộc về Mát-thêu. Hay đúng hơn, anh không thuộc về chỗ ấy. Tôi không biết cơ duyên gì đã đưa Mát-thêu đến ngồi trên chiếc bàn thu thuế của làng Na-khum, nhưng tôi biết chiếc bàn ấy chẳng thể nào giữ chân anh. Mát-thêu là con người rất có cốt cách, và ngòi viết của anh chắc chắn có thể làm được điều gì đó lớn lao hơn nhiều so với chuyện chỉ đếm những con số và chỉ cộng những khoảng tiền.

Hơn ai hết, Người nhận ra điều đó. Đi ngang qua, Người đưa mắt nhìn, và gọi anh. Vậy là anh bỏ tất cả, đứng dậy đi theo Người. Cái khoảng cách từ anh đến Người coi vậy mà gần trong gang tấc. Nó được rút ngắn chỉ bằng một loạt những động tác kiên định và dứt khoát: đứng dậy đi theo. Tôi biết, với Mát-thêu, chuyển từ tư thế ngồi sang tư thế đứng là cả một cuộc cách mạng của cuộc đời. Đứng dậy là vùng lên, là vượt thắng, là thả rơi tất cả những gì trước đây đã ràng buộc và kiềm chân mình lại. Là để cho mình được lay tỉnh khỏi một cơn mê dài. Đứng dậy rồi, Mát-thêu bước đi. Đi là chuyển từ tâm thế thụ động sang tư thế chủ động, là để cho sức mạnh từ thâm sâu con người mình bùng phát, là để cho đời mình chuyển bước. Đi là sống. Những bước đi của Mát-thêu là những bước đi theo một hướng rất rõ nét: theo sát gót chân của một con người.

Ngay khi Mát-thêu đứng dậy đi theo Người, Người theo Mát-thêu về nhà của anh ấy. Ai cũng biết rằng nhà của Mát-thêu là nơi hội họp thường xuyên của những người làm nghề thu thuế và những kẻ bị người ta cho là tội lỗi. Nhà của Mát-thêu là nơi người ta thường xa lánh để giữ cho sự công chính của mình không bị tì vết. Nhưng đó lại là căn nhà mà Người muốn bước vào. Bằng việc đứng dậy và buông rơi mọi thứ, Mát-thêu mở toang cửa nhà mình để đón bước chân Người. Và bước chân ấy đã không ngại ngần bước vào. Đã có thể đặt vào Hội Đường và những nơi thiêng thánh, bước chân ấy cũng không ngại đặt vào những nơi bị coi là bùn nhơ tội lỗi.

Nhìn ngắm những bước chân đầu tiên của Người, tự nhiên và thanh thoát, bước qua ngưỡng cửa nhà Mát-thêu, lòng tôi rung lên niềm mừng vui khôn tả. Đẹp thay những bước chân của người loan báo Tin Mừng! Đẹp thay những bước chân cứu độ của người đi tìm và cứu những gì hư mất!

Đồng bàn cùng Người và những người bạn của Mát-thêu, những kẻ mà trước đây tôi vẫn thường giữ một khoảng cách, trong không gian đầy ắp tiếng cười, tôi mới hiểu ra thế nào là giá trị của tình người. Trái tim của Người là trái tim dành cho những con người, nhất là những người bị dạt ra bên lề xã hội. Người không tìm kiếm một căn nhà sạch sẽ mà lạnh lẽo cứng ngắc. Người thích những căn nhà còn bề bộn ngổn ngang nhưng ấp áp tình người. Người không muốn bước vào căn nhà của những người đã thấy mình đầy, mình đủ, mình đã hoàn thiện và xứng đáng. Người thích những căn nhà còn nghèo, còn thiếu, và còn thấy mình cần phải mở ra để đón nhận. Người không muốn bước vào nhà người ta để xem diễn kịch, để gặp những con người đẹp đẽ lúc nào cũng đeo mặt nạ. Người thích xem những tấm lòng ngay, thấy những con người thực. Người bước vào chính cái không gian mù tối trong cuộc đời của Mát-thêu. Và không gian ấy bừng sáng.

Vậy là chúng tôi bước theo Người, như những kẻ được Người chinh phục. Người dẫn chúng tôi bước vào cuộc Xuất Hành mới trong hành trình cuộc đời của mỗi người.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: