Khải huyền trên quê tôi

 

 

T ôi thấy Mẹ quê ngồi khóc
Trên dòng bão lũ cuồng điên
Ôi giang sơn! Ôi gấm vóc!
Vì đâu cơ khổ triền miên?

Tôi thấy rất nhiều dòng chảy
Trong cơn hồng thuỷ dâng cao
Tôi nghe chập chùng thổn thức
Nghẹn thương xót phận đồng bào

Tôi thấy máu rừng đã chảy
Đọng thành biệt phủ dinh cơ
Biển bạc rừng vàng run rẩy
Cạn cùng hoang phế tiêu sơ

Tôi thấy màu quê xám bạc
Buồn như phủ chiếc khăn tang
Những đôi tay cào lở loét
Núi non gò nổng tàn hoang

Tôi thấy nhà tan cửa nát
Gia phong vụn vỡ mất rồi
Và những phận người như rác
Đành theo con nước mà trôi

Tôi thấy máu người đã chảy
Thành dòng lũ lượt tha hương
Những đứa con côi lưu lạc
Vất vơ cuối ngõ cùng đường

Tôi thấy hồn thiêng sông núi
Tựa dòng linh khí cạn khô
Tôi nghe kiếp người lầm lũi
Lặng như những nấm hoang mồ

Tôi thấy Mẹ quê khóc nghẹn
Trên dòng nước bạc hư không
Về đâu, về đâu Mẹ hỡi
Bốn ngàn năm giống Lạc Hồng?…

Cao Gia An, S.J.

Tưởng…

“Ai tưởng mình đang đứng vững,
hãy ý tứ, kẻo ngã”
(1Cr 10,12)

 

Ta tưởng ta ngừng rơi
Khi dừng chân đứng lại
Tưởng đã bỏ bên đời
Bao nợ nần oan trái

Rũ dòng đời vương víu
Ta tưởng ta ngừng trôi
Bao cồng kềnh nặng trĩu
Tưởng rụng rơi hết rồi…

Một hôm ta ngơ ngác
Gặp ta giữa chợ đời
Vẫn hụp trồi ngụp lặn
Trong cuộc trần nổi trôi

Một hôm ta gặp lại
Một ta rất con người
Vẫn bồi hồi thổn thức
Vẫn khóc khóc cười cười

Ôm bao nhiêu ảo tưởng
Ôi, cát bụi phận này!
Đời chấp mê bất ngộ
Bao giờ biết buông tay?..

Mùa về theo tiếng gọi
Thôi, buông bỏ đi em!
Về mà nghe tiếng thở
Rất cát bụi phàm hèn

Về mà nghe tiếng nói
Tự sâu thẳm lòng mình
Về chung tay dựng lại
Vẹn nguyên một cuộc tình

Về hồn nhiên sống lại
Đẹp như mình là mình

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2019

 

Tiếng Quê

 

N ơi này, ngày xưa ấy
Bờ tre xanh rì rào
Nơi này là giếng nước
Nơi này là vườn rau

Tuổi thơ con bay cao
Theo tiếng diều khát vọng
Với gió thơm ngọt ngào
Với trời thênh thang rộng…

Nơi này, giờ sao ấy 
Cứ tấp nập ồn ào
Nơi này là quán xá
Nơi này là tường cao

Quê mình giờ lên phố
Người chen người chen người
Hồn quê giờ hỗn tạp
Tiếng khóc chen tiếng cười

Con về nằm nghe gió
Còn lẩn quẩn đi tìm
Chừng như trời cũng nhớ
Tiếng quê mình lặng im

Cao Gia An, S.J.

Tàu Đời

 

Một hôm làm khách trọ
Leo lên chuyến tàu đời
Lòng như thuyền căng gió
Cứ vậy là ra khơi

Tàu qua sông qua núi
Ngày trôi qua trôi qua
Xa bến bờ hò hẹn
Người trôi xa trôi xa

Một hôm tàu khách trọ
Về trên phố sương mù
Thuyền tình buông neo đậu
Với ngàn thông vi vu

Giữa chừng đến và đi
Chân chập chùng chân bước
Tay rời tay chia ly
Vô chừng mùa hẹn ước

Người ngoái đầu quay ngược
Tàu qua phố mù sương
Dở dang và vụn vỡ
Trời phù hoa yêu thương

Một lần làm khách trọ
Leo lên chuyến tàu đời
Đi là đi đi mãi
Đường xa xa vợi vời

Đi là đi đi mãi
Bờ bến nào người ơi…

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2018

Trước Bàn Thờ Tổ Tiên

 

Ngẩng đầu đi hết một năm
Xuân sang mang chút thanh tâm mà về

Mong tìm lại chút hồn quê
Mong tâm tĩnh giữa bộn bề trầm kha

Cúi đầu kính vái ông bà
Lòng con lặng giữa la đà trầm hương

Học nghe đạo nghĩa luân thường
Học tìm lại chữ thiện lương trong hồn

Con về gác mộng nghe chuông
Trầm mình tắm bến cội nguồn tổ tiên

Tạ ơn một Tết bình yên
Ngẩng đầu con lại an nhiên làm người

 

Gia An, Tập Thơ “Chạm Một Miền Xuân” (nhiều tác giả)
NXB Hội Nhà Văn 2017, tr. 143.

Tết Tha Hương

 

Con không về Tết năm nay
Giọt thời gian nhỏ mà say tái lòng
Ba mươi chiều nắng mênh mông
Một con giữa một lặng không xứ người

Sầu trên những đóa hoa cười
Lạnh trên vương vãi vàng tươi nắng trời
Mùa rơi con đếm mùa rơi
Thèm ngơ ngẩn chút sắc trời quê hương

Một lần đón Tết tha phương
Đã nghe trăm nhớ ngàn thương bộn bề
Dặn lòng, chỉ đợi Tết quê
Bỏ cả thế giới mà về.
Sang năm…

Gia An, Tập Thơ “Chạm Một Miền Xuân” (nhiều tác giả)
NXB Hội Nhà Văn 2017, tr. 95.

 

Một Chút Tết

 

Chỉ cần một chút Tết thôi
Khổ bao nhiêu khổ nữa rồi cũng tan
Bếp hồng ấm lại màu than
Cổng vang tiếng khách nhà vang tiếng cười

Nắng Xuân rãi lụa vàng tươi
Đường về luýnh quýnh bước người tha hương
Em, mùa xuân sắc diệu thường
Anh, nghiêng vai rũ bụi đường xa xôi

Chỉ cần một chút Tết thôi
Duyên mình sẽ thắm thành đôi duyên tình

Gia An, Tập Thơ “Chạm Một Miền Xuân” (nhiều tác giả)
NXB Hội Nhà Văn 2017, tr. 135.

 

Tết Quê

 

N ăm nay có Tết không em?
Anh đi xa mãi vẫn thèm Tết quê

Thèm cái lạnh độ Xuân về
Thèm con nắng giãi bờ đê ngọt lành
Thèm hương thịt mỡ, dưa hành,
Cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh, và…

Em ơi, em ở lại nhà
Giữ giùm anh chút mặn mà Tết quê
Chút linh thiêng độ Xuân về
Không còn Tết, nghĩa là quê không còn

Dù cho sông cạn núi mòn
Còn Xuân còn Tết là còn quê hương

Gia An, Tập Thơ “Chạm Một Miền Xuân” (nhiều tác giả)
NXB Hội Nhà Văn 2017, tr. 132.

 

Về Thôi…

 

Từ ta dứt áo ra đi
Đời như đã chẳng còn gì là Xuân

Thời gian thì cứ xoay vần
Chân thì cứ mãi nhịp chân giang hồ…

Từ chiều gió dạt sóng xô
Lòng như lá đã cạn khô cuối mùa

Về thôi, tìm lại Xuân xưa
Về thôi, sống phút giao thừa thiêng linh

Về thôi, ấm lại chữ tình
Nồng lên bếp lửa gia đình đoàn viên.

Gia An, Tập Thơ “Chạm Một Miền Xuân” (nhiều tác giả)
NXB Hội Nhà Văn 2017, tr. 91. 

 

Má Dạy

“Dù lớn lên con xây non cao
vượt biển khơi bay lên trăng sao
khi về nhà xưa với cha và với mẹ
vẫn là trẻ thơ bé như ngày nào”
(Phanxicô, Cầu Cho Cha Mẹ 9)

Má dạy: đi một ngày đàng học một sàng khôn.
Con đi hoài, vẫn thấy mình còn khờ quá đỗi
Có nhiều chuyện tự sức mình con không làm nỗi
Và những nỗi buồn không biết phải tiêu hoá làm sao…

Mỗi lần con về, nhìn cái nhà trống trước hụt sau
Con mới tin câu: mấy người cứ lo chuyện bao đồng là dại!
Sống cứ cho đi, cho đi, cho đi mãi
Đến chẳng còn gì cho những người thân yêu nhất của mình.

Má dạy: sống làm sao cho có nghĩa có tình.
Nên con cứ lội ngược dòng người ngược dòng đời thực dụng
Sống với lý tưởng con dám cho là đúng
Mặc kệ người ta nói ra nói vào.

Lý tưởng cuộc đời nâng con lên cao
Cho con bay giữa vô chừng khát vọng.
Chỉ đến khi nhìn xuống đời mình trắng trơn trống rỗng
Con tự hỏi con, bằng điều nhiều người đã hỏi, rằng: cao để làm gì?

Má dạy: sống là phải biết cho đi
Làm gì cũng được, miễn sao lòng chẳng thẹn.
Nhìn lại mình, con vẫn thấy có gì nghèn nghẹn
Vẫn đau đáu hỏi mình: sống thế nào cho phải, cho hay?…

Má vất vả một đời, tay vẫn trắng bàn tay
Đầu ngẩng cao, và lòng cứ sáng
Mãi trên con như đèn trời chiếu rạng
Dẫn con ra xa đêm tối cuộc đời…

Cứ mỗi độ thấy mình chới với hụt hơi
Con chỉ muốn về nhà, ngồi nghe má dạy
Để những điều tưởng đã quen đã thuộc từ những ngày xa xưa thuở ấy
Lại âm vang và sống dậy trong con

Đời gập ghềnh cuối bể đầu non
Hạnh phúc giản đơn: còn được nghe má dạy.

Cao Gia An, S.J
Roma 20/10/2017

 

Previous Older Entries

%d bloggers like this: