Mùa Quen

 

“Reo vui lên, hỡi thiếu nữ Xi-on
Hò vang dậy đi nào, nhà Ít-ra-en hỡi!
Hỡi thiếu nữ Giê-ru-sa-lem,
hãy nức lòng phấn khởi!”
(Xp 3,14)

 

Một ngày người đi trên phố
Bỗng dưng phố rực ánh đèn
Rộn ràng như ngày gặp lại
Một người quen giữa mùa quen

Rộn ràng như ngày gặp lại
Dậy lòng bao nỗi buâng khuâng
Giữa mùa bon chen mê mải
Giật mình chân bỗng chồn chân

Rộn ràng như ngày gặp lại
Trời yêu xưa nở tưng từng
Trên tàng thông xanh rợp bóng
Trên ngọn nến hồng rưng rưng

Rộn ràng như ngày gặp lại
Niềm riêng tưởng đã ngủ vùi
Bao là võ vàng ngóng đợi
Tỉnh bừng giữa một mùa vui

Một ngày người đi trên phố
Bỗng dưng phố rực ánh đèn
Giáo đường rộn ràng chuông đổ
Mời người về lại mùa quen

Cao Gia An, S.J.
Maynooth – Mùa Vọng 2019

Mùa Yêu

 

“Vì tình yêu mãnh liệt như ngọn lửa…”
(Dc 8,6)

 

Đau đáu tàn tro nhớ lửa hồng
Buồn hiu bếp cũ những chờ trông
Chân hoang đã rã chiều luân lạc
Tay lạnh còn mơ sớm mặn nồng
Tình ấy một niềm yêu thắm thiết
Vọng này muôn nỗi đợi mênh mông
Người ơi, về nhé, mùa yêu nhé!
Bếp lại lung linh ngọn lửa hồng

Cao Gia An, S.J.
Maynooth – Mùa Vọng 2019

Mùa Hành Hương

 

“Muốn sống tốt ở đời này
mỗi người phải là một khách hành hương…”
(St. Francis Xavier)

 

Người hỏi ta bao giờ trở lại
Chở hẹn về bãi nắng sông trưa?
Người hỏi ta đi gì đi mãi
Còn nhớ gì bến cũ đò xưa?

Có những mùa ngơ ngác chiều mưa
Lòng cháy khát lời ca đồng vọng
Đời vỗ nhịp đều như nhịp võng
Ngọt lời ru lưu lãng bụi bờ

Có những chiều lạc bước bơ vơ
Ta đi giữa mùa về hoang lạnh
Cánh chim chiều tha hương mỏi cánh
Chạnh lòng mơ niệm khúc ngày về

Ta hỏi ta bao giờ trở lại
Chở hẹn về bãi nắng sông xưa
Ta hỏi ta đi gì đi mãi
Lạc loài như một giấc mơ trưa…

Mùa lại về mùa đơm hy vọng
Rộn vang bài ca thánh du dương
Một cõi đất trời thênh thang rộng
Mùa nối mùa nối nhịp yêu thương

Một cõi đất trời thênh thang rộng
Mùa rộn ràng nhịp khúc hành hương
Mùa Người đến cùng chung nhịp bước
Cả vũ hoàn hoá cõi yêu thương

Cao Gia An, S.J.
Maynooth– Mùa Vọng 2019

Tàn Thu

 

“Lòng người như lá úa
trong cơn mưa chiều…”
(Vũ Thành An, “Bài Không Tên Số 2”)

 

Tàn Thu
lá đã bay rồi
Chỉ còn gió lộng
trên đồi cô đơn

Mình cây tủi tủi hờn hờn
Buồn ngơ ngác
giữa trọi trơn lòng đời

Mùa về
muôn nỗi tàn rơi
Trái sầu rụng
vữa đất trời bao la

Ngày vui xưa
đã trôi xa
Mùa yêu xưa
hoá phù hoa lạnh lùng

Tàn Thu
lá đổ muôn trùng
Mùa đi bỏ lại mịt mùng ngàn mây
Người về tay trắng bàn tay
Lặng không nhẩm đếm tháng ngày lặng không

Tàn Thu
về giữa mênh mông
Mà nghe bao nỗi
hư không vợi vời

Lòng trần khát cháy khôn ngơi
Người về ngước mắt lên trời cầu kinh

Cao Gia An, S.J.
Maynooth – Cuối năm phụng vụ 2019

Mùa Lá Rơi

 

Chiều thu
Rụng chiếc lá vàng
Lá se sẽ
Cuộn bay ngang mặt người

Tròn xoe mắt lá vàng tươi
Giật mình ngơ ngác
Mắt người tròn xoe

Lằng lặng
Lá đậu bên hè
Người sững bước
Lẳng lặng nghe mùa về

Chiều
Mươn mướt nẻo sơn khê
Người rảo bước
Giữa bộn bề giăng mây

Chiều giông gió
Lá thu bay
Người đi
Mưa lá phủ đầy hai vai

Người đi
Gió bụi đường dài
Tả tơi màu lá thu phai mơ hồ

Đặt chân trên xác lá khô
Nghe âm vang giữa hư vô vọng về

Cao Gia An, S.J.
Roma – Lễ Các Đẳng 2009

Hoang lạc

“Hắn thu gom tất cả,
rồi trẩy đi phương xa…”
(Lc 11,13)

Vừa bước chân ra
Hắn đã thấy đời mình lạc lối
Con đường trước mặt dài như bóng tối
Về đâu?…

Hẫng hẫng chênh chênh ngay từ nhịp chân đầu
Khi hắn một mình bước qua ngưỡng cửa
Lẽ ra con tim nên rộn ràng nhảy múa
Hắn lại thấy mình đang chìm xuống thật sâu…

Hẫng hẫng chênh chênh ngay từ bước chân đầu
Hành trình đi tìm một cái tôi rất khác
Kiếp hoang đàng xa lạc
Phù hoa…

Chân trời trước mắt mở ra
Khoảng đời phía sau khép lại
Những ngày xưa dấu ái
Vô chừng vụn vỡ sau lưng…

Có những con đường đi mãi chẳng thể dừng
Dù vẫn biết càng đi càng xa lạc
Vẫn biết có thể còn những con đường khác
Nhưng bàn chân như quên mất nẻo về
Kiếp hoang đàng, đâu bến giác bờ mê
Khi tất cả chỉ là bóng tối?

Đời hoang
Gục đầu sám hối
Quay quắt lòng hoài nhớ một vòng tay
Chở nắng che mưa, ân cả nghĩa dày
Dìu hắn qua cả quãng đời thơ dại…

Vòng tay buông xuôi dễ dãi
Mặc hắn lầm đường lạc bước ngút ngàn xa?
Hay chỉ vì vô bờ bến tình cha
Chấp nhận phiêu lưu
để hắn đủ tự do đi con đường của chính hắn…

Để hắn được sống cuộc đời không phẳng lặng
Để những dập bầm nhào luyện trái tim son
Để hắn lớn lên một tuổi trẻ vẹn tròn
Dám đứng dậy trở về từ nơi mình hư hoang vấp ngã

Có những cuộc ra đi để trở về rất lạ
Đẹp hơn nhiều những cuộc đời chưa bao giờ vấp ngã lạc sai
Người về trong gió bụi đường dài
Mới hiểu thế nào là bến bờ yêu thương chan chứa

Mái nhà xưa vẫn chảy tràn mật sữa
Vẫn ngọt ngào hạnh phúc hồi hương.
Diễm phúc làm sao, kẻ tuyệt lộ cùng đường
Tìm thấy nẻo về từ vòng tay Cha nhân hậu

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2019

Tưởng…

“Ai tưởng mình đang đứng vững,
hãy ý tứ, kẻo ngã”
(1Cr 10,12)

 

Ta tưởng ta ngừng rơi
Khi dừng chân đứng lại
Tưởng đã bỏ bên đời
Bao nợ nần oan trái

Rũ dòng đời vương víu
Ta tưởng ta ngừng trôi
Bao cồng kềnh nặng trĩu
Tưởng rụng rơi hết rồi…

Một hôm ta ngơ ngác
Gặp ta giữa chợ đời
Vẫn hụp trồi ngụp lặn
Trong cuộc trần nổi trôi

Một hôm ta gặp lại
Một ta rất con người
Vẫn bồi hồi thổn thức
Vẫn khóc khóc cười cười

Ôm bao nhiêu ảo tưởng
Ôi, cát bụi phận này!
Đời chấp mê bất ngộ
Bao giờ biết buông tay?..

Mùa về theo tiếng gọi
Thôi, buông bỏ đi em!
Về mà nghe tiếng thở
Rất cát bụi phàm hèn

Về mà nghe tiếng nói
Tự sâu thẳm lòng mình
Về chung tay dựng lại
Vẹn nguyên một cuộc tình

Về hồn nhiên sống lại
Đẹp như mình là mình

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2019

 

Còn Chút Gì Trong Nhau

 

Giờ làm gì cũng có
Đủ những chuyện đâu đâu
Chỉ chuyện mình là khó
Mãi thiếu giờ cho nhau

Giờ làm gì cũng có
Chỉ thiếu giờ cho nhau
Những lời yêu như gió
Rồi sẽ đâu vào đâu?

Lòng chia ba xẻ bảy
Muôn nẻo đời xa hoa
Chẳng cần chi lầm lỗi
Cứ lẳng lặng mà xa…

Cứ lẳng lặng mà xa
Đời nghiêng về chốn khác
Bờ yêu đã nhạt nhòa
Dấu ngàn xưa lưu lạc

Muối kia giờ đã nhạt
Đèn xưa đã cạn dầu
Người thành ra người khác
Đâu có còn gì đâu

Người thành ra người khác
Đâu có còn gì đâu
Đi qua mùa tản lạc
Còn chút gì trong nhau?…

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2019

Vào Chay

עפר אתה ואל־עפר תשוב
(st 3,19)

Những hàng cây đã vào Chay, em ạ!
Con đường dài xác lá rụng tả tơi
Những tàng cây vọng rướn lên trời
Buông bỏ hết để vào mùa tịnh mạc

Mùa qua phố, phố vào mùa rất khác
Gió cuộn bay bao tản lạc phù hoa
Đất trời kia còn khát vọng thật thà
Về với những gì nguyên sơ chân chất

Em có nghe lòng khát khao sống thật
Khi cúi đầu rắc lên chút tàn tro
Khi lặng nghe lời thủ thỉ hẹn hò
Ngày tro bụi lại hoàn nguyên tro bụi

Về đi em, về giữa mùa cứu rỗi
Mặc phù vân là của mọi phù vân
Về gục đầu mà sám hối ăn năn
Mà nghe vọng lời yêu thương thầm thỉ

Cùng nắm tay, mình vào Chay, em nhỉ…

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2019

 

Mùa Thu Bên Khung Cửa

Này em ngồi bên khung cửa
Có thấy mùa Thu đang rơi
Mùa Thu về trên chiếc lá
Vàng phai lem luốc dấu đời

Từng ngày trôi từng chiều rơi
Vẫn em và khung cửa nhỏ
Lần tay tìm trong tiếng gió
Từng ngày xa từng ngày xưa

Thanh xuân qua như cơn mưa
Lưng chừng đời em sũng ướt
Gom về vỗ giấc mơ trưa
Chênh chao bên đời em bước

Này em ngồi bên khung cửa
Đang vá áo hay vá đời
Chiếc lá mùa Thu đang rơi
Vẫn nâng niu từng sợi nắng

Từng sợi mùa Thu lẳng lặng
Dệt vàng trời đất trinh nguyên
Dệt đời em vuông lụa trắng
Còn thơm hương vải tinh tuyền

Này em ngồi bên khung cửa
Có thấy mùa Thu đang rơi?
Tay nâng niu từng sợi nắng
Vá đi em, cả đất trời…

Cao Gia An, S.J. – Roma 10.2018

Previous Older Entries