Mùa Quen

 

“Reo vui lên, hỡi thiếu nữ Xi-on
Hò vang dậy đi nào, nhà Ít-ra-en hỡi!
Hỡi thiếu nữ Giê-ru-sa-lem,
hãy nức lòng phấn khởi!”
(Xp 3,14)

 

Một ngày người đi trên phố
Bỗng dưng phố rực ánh đèn
Rộn ràng như ngày gặp lại
Một người quen giữa mùa quen

Rộn ràng như ngày gặp lại
Dậy lòng bao nỗi buâng khuâng
Giữa mùa bon chen mê mải
Giật mình chân bỗng chồn chân

Rộn ràng như ngày gặp lại
Trời yêu xưa nở tưng từng
Trên tàng thông xanh rợp bóng
Trên ngọn nến hồng rưng rưng

Rộn ràng như ngày gặp lại
Niềm riêng tưởng đã ngủ vùi
Bao là võ vàng ngóng đợi
Tỉnh bừng giữa một mùa vui

Một ngày người đi trên phố
Bỗng dưng phố rực ánh đèn
Giáo đường rộn ràng chuông đổ
Mời người về lại mùa quen

Cao Gia An, S.J.
Maynooth – Mùa Vọng 2019

Mùa Hành Hương

 

“Muốn sống tốt ở đời này
mỗi người phải là một khách hành hương…”
(St. Francis Xavier)

 

Người hỏi ta bao giờ trở lại
Chở hẹn về bãi nắng sông trưa?
Người hỏi ta đi gì đi mãi
Còn nhớ gì bến cũ đò xưa?

Có những mùa ngơ ngác chiều mưa
Lòng cháy khát lời ca đồng vọng
Đời vỗ nhịp đều như nhịp võng
Ngọt lời ru lưu lãng bụi bờ

Có những chiều lạc bước bơ vơ
Ta đi giữa mùa về hoang lạnh
Cánh chim chiều tha hương mỏi cánh
Chạnh lòng mơ niệm khúc ngày về

Ta hỏi ta bao giờ trở lại
Chở hẹn về bãi nắng sông xưa
Ta hỏi ta đi gì đi mãi
Lạc loài như một giấc mơ trưa…

Mùa lại về mùa đơm hy vọng
Rộn vang bài ca thánh du dương
Một cõi đất trời thênh thang rộng
Mùa nối mùa nối nhịp yêu thương

Một cõi đất trời thênh thang rộng
Mùa rộn ràng nhịp khúc hành hương
Mùa Người đến cùng chung nhịp bước
Cả vũ hoàn hoá cõi yêu thương

Cao Gia An, S.J.
Maynooth– Mùa Vọng 2019

Hoang lạc

“Hắn thu gom tất cả,
rồi trẩy đi phương xa…”
(Lc 11,13)

Vừa bước chân ra
Hắn đã thấy đời mình lạc lối
Con đường trước mặt dài như bóng tối
Về đâu?…

Hẫng hẫng chênh chênh ngay từ nhịp chân đầu
Khi hắn một mình bước qua ngưỡng cửa
Lẽ ra con tim nên rộn ràng nhảy múa
Hắn lại thấy mình đang chìm xuống thật sâu…

Hẫng hẫng chênh chênh ngay từ bước chân đầu
Hành trình đi tìm một cái tôi rất khác
Kiếp hoang đàng xa lạc
Phù hoa…

Chân trời trước mắt mở ra
Khoảng đời phía sau khép lại
Những ngày xưa dấu ái
Vô chừng vụn vỡ sau lưng…

Có những con đường đi mãi chẳng thể dừng
Dù vẫn biết càng đi càng xa lạc
Vẫn biết có thể còn những con đường khác
Nhưng bàn chân như quên mất nẻo về
Kiếp hoang đàng, đâu bến giác bờ mê
Khi tất cả chỉ là bóng tối?

Đời hoang
Gục đầu sám hối
Quay quắt lòng hoài nhớ một vòng tay
Chở nắng che mưa, ân cả nghĩa dày
Dìu hắn qua cả quãng đời thơ dại…

Vòng tay buông xuôi dễ dãi
Mặc hắn lầm đường lạc bước ngút ngàn xa?
Hay chỉ vì vô bờ bến tình cha
Chấp nhận phiêu lưu
để hắn đủ tự do đi con đường của chính hắn…

Để hắn được sống cuộc đời không phẳng lặng
Để những dập bầm nhào luyện trái tim son
Để hắn lớn lên một tuổi trẻ vẹn tròn
Dám đứng dậy trở về từ nơi mình hư hoang vấp ngã

Có những cuộc ra đi để trở về rất lạ
Đẹp hơn nhiều những cuộc đời chưa bao giờ vấp ngã lạc sai
Người về trong gió bụi đường dài
Mới hiểu thế nào là bến bờ yêu thương chan chứa

Mái nhà xưa vẫn chảy tràn mật sữa
Vẫn ngọt ngào hạnh phúc hồi hương.
Diễm phúc làm sao, kẻ tuyệt lộ cùng đường
Tìm thấy nẻo về từ vòng tay Cha nhân hậu

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2019

Vào Chay

עפר אתה ואל־עפר תשוב
(st 3,19)

Những hàng cây đã vào Chay, em ạ!
Con đường dài xác lá rụng tả tơi
Những tàng cây vọng rướn lên trời
Buông bỏ hết để vào mùa tịnh mạc

Mùa qua phố, phố vào mùa rất khác
Gió cuộn bay bao tản lạc phù hoa
Đất trời kia còn khát vọng thật thà
Về với những gì nguyên sơ chân chất

Em có nghe lòng khát khao sống thật
Khi cúi đầu rắc lên chút tàn tro
Khi lặng nghe lời thủ thỉ hẹn hò
Ngày tro bụi lại hoàn nguyên tro bụi

Về đi em, về giữa mùa cứu rỗi
Mặc phù vân là của mọi phù vân
Về gục đầu mà sám hối ăn năn
Mà nghe vọng lời yêu thương thầm thỉ

Cùng nắm tay, mình vào Chay, em nhỉ…

Cao Gia An, S.J.
Roma – Mùa Chay 2019

 

Mùa Thu Bên Khung Cửa

Này em ngồi bên khung cửa
Có thấy mùa Thu đang rơi
Mùa Thu về trên chiếc lá
Vàng phai lem luốc dấu đời

Từng ngày trôi từng chiều rơi
Vẫn em và khung cửa nhỏ
Lần tay tìm trong tiếng gió
Từng ngày xa từng ngày xưa

Thanh xuân qua như cơn mưa
Lưng chừng đời em sũng ướt
Gom về vỗ giấc mơ trưa
Chênh chao bên đời em bước

Này em ngồi bên khung cửa
Đang vá áo hay vá đời
Chiếc lá mùa Thu đang rơi
Vẫn nâng niu từng sợi nắng

Từng sợi mùa Thu lẳng lặng
Dệt vàng trời đất trinh nguyên
Dệt đời em vuông lụa trắng
Còn thơm hương vải tinh tuyền

Này em ngồi bên khung cửa
Có thấy mùa Thu đang rơi?
Tay nâng niu từng sợi nắng
Vá đi em, cả đất trời…

Cao Gia An, S.J. – Roma 10.2018

Kinh Đêm

 

Ta đã thấy giữa đêm trường mù mịt
Chợt bừng lên ngàn đốm sáng lung linh
Ta đã thấy từ lặng im thin thít
Lớp lớp người trẩy hội rộn lời kinh

Ta nghe giữa tiếng gầm gừ cuồng bạo
Vẫn thanh âm ngàn giọng hát du dương
Giữa ngạo ngược đời vần xoay giông bão
Vẫn lung linh vạn ánh nến nghê thường

Ta đã thấy giữa trùng vây giăng bủa
Vẫn vững hiên ngang chí khí kiêu hùng
Ta đã thấy giữa tận cùng đau khổ
Vẫn sáng bừng bừng lòng đạo nghĩa kiên trung

Ta đã nghe từ cõi lòng rạo rực
Tiếng chân đi như sóng dậy trùng trùng
Ta đã nghe trong ngút ngàn thổn thức
Tiếng ngực phập phồng làm núi đá chuyển rung

Ta đã thấy bừng lên từ muôn ngã
Ngàn ngọn nến soi chung một nẻo đường
Từ phân cách chia ly ròng rã
Triệu tấm lòng cùng hiệp nhất yêu thương

Từ tận cõi chân trời xa tít tắp
Bàn tay vươn nắm lấy những bàn tay
Khi triệu con tim đập cùng nhịp đập
Khi thuận lòng người thì trời đất chuyển xoay

Những người con một lòng yêu chân lý
Đã đứng lên trong giông bão phong ba
Vươn ngất ngưỡng, vững như thành như lũy
Xây dựng từng ngày đất tổ quê cha

Và ta thấy ngày bình minh rực rỡ
Từ đêm trường tha thiết những lời kinh
Và ta thấy những mầm non cứu rỗi
Nảy nở âm thầm từ hạt giống niềm tin

Cao Gia An, S.J.

 

Má Dạy

“Dù lớn lên con xây non cao
vượt biển khơi bay lên trăng sao
khi về nhà xưa với cha và với mẹ
vẫn là trẻ thơ bé như ngày nào”
(Phanxicô, Cầu Cho Cha Mẹ 9)

Má dạy: đi một ngày đàng học một sàng khôn.
Con đi hoài, vẫn thấy mình còn khờ quá đỗi
Có nhiều chuyện tự sức mình con không làm nỗi
Và những nỗi buồn không biết phải tiêu hoá làm sao…

Mỗi lần con về, nhìn cái nhà trống trước hụt sau
Con mới tin câu: mấy người cứ lo chuyện bao đồng là dại!
Sống cứ cho đi, cho đi, cho đi mãi
Đến chẳng còn gì cho những người thân yêu nhất của mình.

Má dạy: sống làm sao cho có nghĩa có tình.
Nên con cứ lội ngược dòng người ngược dòng đời thực dụng
Sống với lý tưởng con dám cho là đúng
Mặc kệ người ta nói ra nói vào.

Lý tưởng cuộc đời nâng con lên cao
Cho con bay giữa vô chừng khát vọng.
Chỉ đến khi nhìn xuống đời mình trắng trơn trống rỗng
Con tự hỏi con, bằng điều nhiều người đã hỏi, rằng: cao để làm gì?

Má dạy: sống là phải biết cho đi
Làm gì cũng được, miễn sao lòng chẳng thẹn.
Nhìn lại mình, con vẫn thấy có gì nghèn nghẹn
Vẫn đau đáu hỏi mình: sống thế nào cho phải, cho hay?…

Má vất vả một đời, tay vẫn trắng bàn tay
Đầu ngẩng cao, và lòng cứ sáng
Mãi trên con như đèn trời chiếu rạng
Dẫn con ra xa đêm tối cuộc đời…

Cứ mỗi độ thấy mình chới với hụt hơi
Con chỉ muốn về nhà, ngồi nghe má dạy
Để những điều tưởng đã quen đã thuộc từ những ngày xa xưa thuở ấy
Lại âm vang và sống dậy trong con

Đời gập ghềnh cuối bể đầu non
Hạnh phúc giản đơn: còn được nghe má dạy.

Cao Gia An, S.J
Roma 20/10/2017

 

Cái vỗ vai

Giật mình vì một cái vỗ vai:
ê, thằng quỷ!
biến đi đâu cả mấy chục thế kỷ
giờ làm cái khỉ gì đây?…

Quê mình, đôi khi giữa tấp nập vần xoay
vẫn có những điều dễ thương vậy đó!
vẫn có những người giữ hoài một góc nhỏ
cho bạn bè gặp gỡ, cho hoài niệm yêu thương

Ta lại về sau một chuỗi tha hương
cứ ngỡ mình sẽ mãi là khách lạ
Quê mình, tự nhiên thành thân thương quá
chỉ nhờ một cái vỗ vai

Khoảng cách xa xôi
tháng rộng ngày dài,
thành vô nghĩa, nhờ cái vỗ vai đột ngột

Cao Gia An, S.J
Sài Gòn – 06/07/2016

 

Tạ Ơn

 

Tạ ơn những ngày thảm đạm
Dạy ta yêu ánh mặt trời
Tạ ơn mấy mùa gió lộng
Dạy yêu êm ấm tình người

Tạ ơn con đường trơ trọi
Hàng cây trút lá mùa Đông
Ngày qua ngày qua lặng lẽ
Dạy ta chờ đón Xuân hồng

Tạ ơn cơn mưa đột ngột
Giữ ta ngồi lại một mình
Với ly cà phê uống chậm
Và nguyên một cõi lặng thinh

Tạ ơn niềm vui đột ngột
Tự nhiên gặp lại người xưa
Thế giới này như nhỏ lại
Lòng vui biết mấy cho vừa

Tạ ơn hành trình đơn độc
Dạy ta yêu phút xum vầy
Tạ ơn chuyện đời tan hợp
Dạy bàn tay quý bàn tay

Tạ ơn cuộc đời độ lượng
Cho ta tìm gặp lại mình
Giữ nguyên nụ cười tươi trẻ
Ta băng ngang kiếp phù sinh

Tạ ơn lòng người như lửa
Giữa đời đêm lạnh hoang vu
Tạ ơn tình người chan chứa
Cho đời còn đẹp thiên thu

Cao Gia An, S.J
Frankfurt – 02/06/2016

Thêm lần nữa…

“Hãy theo Thầy!”

(Ga 20,22)

Xin gọi con thêm lần nữa
Cho con được bước theo Người
Đừng phiền con hay lần lữa
Giữa muôn lối rẽ cuộc đời

Con đã từng hồ hởi lắm
Đáp lời ngay phút đầu tiên
Khi tình hãy còn say đắm
Và lòng còn rất hồn nhiên

Bước đi rồi con mới biết
Đường xa lắm những thác ghềnh
Bao nhiêu lần con vấp ngã
Trên đường trần bao chênh vênh

Xin gọi con thêm lần nữa
Giữa nhiều níu kéo dằng dai
Khi lòng chùng chình e sợ
Lênh đênh gió bụi đường dài

Xin Tình Ngài như đóm lửa
Hằng âm ỉ cháy trong con
Giữ tình con bằng hơi ấm
Và canh tân những lụi mòn

Xin dạy con bằng kiên nhẫn
Bằng nhiều vấp ngã thật đau
Dạy con khiêm nhu đón nhận
Dạy con làm lại từ đầu

Xin gọi con thêm lần nữa
Cho con được bước theo Người…

Cao Gia An, S.J
Paris – France, 31.05.2016

Previous Older Entries