Lạy Chúa, Con Đây! (67) – Khoảng lặng

L ạy Chúa,
sau những ngày vui chơi lễ lạc
sau những ồn ào nhộn nhịp với đám đông
con lại trở về với cuộc sống của riêng con
với những khoảng trống cô liêu và thanh vắng.

Con lại trở về với nhịp sống có nhiều khoảng lặng
để chìm vào giữa tất bật vòng xoay
của bổn phận và trách nhiệm
của những lo toan cố hữu và bao chuyện phải làm
của một dòng chảy rất bình thường và đều đặn
đến độ dễ khiến con thấy tẻ nhạt và nhàm chán…

Cả cuộc đời con cứ như một đốm lửa
muốn bùng cháy lên với bao khát vọng,
nhưng lại thiếu cái sức bền bỉ và đều đặn
để có thể sống quân bình và trầm ổn
giữa cuộc sống vốn dĩ rất liên tục và bình dị tự nhiên.
Vậy nên trong con có rất nhiều dở dang
chưa kịp bùng cháy thì đã lụi tàn
chưa kịp thành hình thì đã cạn cùng đổ vỡ.

Tạ ơn Chúa đã cho con những ngày lễ
để cuộc sống con được thăng hoa và được thánh hóa
bởi nhiều dấu nhấn đặc biệt trong nhịp chảy thời gian.
Xin dạy con sống trọn vẹn niềm vui
giữa những gì đã qua đi và những gì còn đọng lại.
Chỉ những niềm vui có chiều sâu, thì mới có chiều dài
đủ để làm thăng hoa cuộc sống thường ngày của con.
Chỉ những xác tín có chiều dài, thì mới có độ mạnh
đủ để đẩy con hăng say băng mình về phía trước.

Giữa bao điều bình dị đơn sơ của cuộc sống
xin cho con luôn gặp được Chúa,
là niềm vui trường tồn bền vững của đời con.

Cao Gia An, S.J.

Lạy Chúa, Con Đây! (65) – Gia đình


L ạy Chúa,
mỗi khi nhận được tin từ gia đình
lòng con thường muộn phiền và lo lắng.
Từ khi con rời gia đình để bước theo Chúa,
càng lúc con càng trở nên như một người xa lạ
chỉ đi bên lề những truân chuyên vất vả của gia đình.
Con chẳng làm được gì cho gia đình mình
ngay cả trong những thời điểm khó khăn nhất.
Những thăng trầm đổ vỡ trong gia đình
cứ làm cho bước chân con chênh chao
trên hành trình theo Chúa sống đời dâng hiến.

Tạ ơn Chúa đã cho con một mái ấm
là căn cội của cuộc đời làm người
là mái trường dạy con biết yêu thương,
là chiếc nôi nuôi dưỡng ơn gọi đời con
bằng rất nhiều hy sinh, mồ hôi và nước mắt…

Con dâng lên Chúa những muộn phiền và lo lắng
cùng với bao bất lực và giới hạn
của một người đã hiến dâng đời mình cho Chúa.
Con dâng lên Chúa những xáo động của lòng con
những khuôn mặt mà con nhớ đến
những cảnh đời vất vả lầm than…

Như con đã dám đặt mình vào kế hoạch của Chúa
xin dạy con cũng biết đặt những người thân yêu
vào bàn tay Chúa quan phòng và che chở.
Xin dạy sống tin tưởng và phó thác
để con luôn thấy Chúa kỳ diệu và quyền năng.
Xin nới rộng trái tim giới hạn của con
hướng đến một gia đình nhân loại
đang rất cần đến Chúa, rất cần đến con…

Cao Gia An, S.J.

Lạy Chúa, Con Đây! (61) – Chờ đợi



L ạy Chúa,
đời sống con là một chuỗi những đợi chờ
như thời còn bé chờ mẹ đi chợ về
thời học sinh chờ đợi những ngày hè
thời sinh viên chờ ngày ra trường
thời đi làm chờ những ngày lãnh lương cuối tháng…
Có nhiều sự chờ đợi cho con niềm vui,
nhưng cũng có rất nhiều những chờ đợi
khiến con mỏi mệt và ê chề thất vọng.

Lạy Chúa là niềm vui của đời con,
xin dạy con biết đợi chờ và hy vọng
khi bao muộn phiền không tên không tuổi
cứ theo con từ ngày này qua ngày khác,
khi con sống đời mình cách hờ hững
như thể cuộc đời chẳng có chi để đợi trông,
khi con cứ phải kéo lê
những nỗi buồn đã quá lâu và quá cũ.
Xin dạy con biết tìm kiếm những niềm vui có thật
bởi cuộc đời không chỉ toàn là đêm tối
mà có cả những ngày vui mừng và sáng lạng.

Giữa bao ghì kéo nặng nề của cuộc sống
xin dạy con biết ngẩng đầu nhìn lên
để đời con luôn có Chúa là nguồn hy vọng.
Giữa nhiều nỗi ê chề và mệt mỏi của dòng đời
xin dạy con biết ra khỏi
để nhìn thấy những chân trời mới,
những chân trời không chỉ bị giới hạn
trong khoảng đời nhỏ hẹp của riêng con.
Xin dạy con biết đợi chờ và hy vọng
để con luôn thấy cuộc đời này đáng yêu và đáng sống.

Cao Gia An, S.J.

Lạy Chúa, Con Đây! (60) – Sống lặng



L ạy Chúa,
có những ngày con thấy mình bị bỏ rơi
chiếc điện thoại chẳng một tin nhắn
hộp mail im lặng rỗng không…
Cuộc sống vẫn ồn ào lướt đi với nhịp xô bồ cố hữu
nhưng không có một người nào dừng lại bên con.
Con thấy thế giới này quá bao la
và con trở nên nhỏ bé vô cùng.
Con chìm lặng và mất hút
như một kẻ vô danh vô phận.

Lạy Chúa,
giữ một khoảng cách với cuộc sống
và sống đời mình như một khoảng lặng
là điều con đã tự nguyện và chọn lựa
nhưng con luôn phải học sống chọn lựa ấy từng ngày.
Bởi sống lặng vốn là điều gì đó không thật tự nhiên
giữa dòng chảy vốn ồn ào nhộn nhịp của cuộc sống.
Những hào nhoáng phù du luôn có một sức hút nào đó
dễ kéo con ra khỏi chính mình
dễ khiến con hay mộng mơ ảo tưởng.
Những tương quan tình bạn là cần thiết
để con làm người và sống giữa lòng đời,
nhưng cũng có lúc khiến con nên lệ thuộc
và gieo vào con những nỗi buồn không cần thiết.

Giữa nhiều tạp âm đa dạng của cuộc đời
xin dạy con sống đời con như một khoảng lặng,
để chính trong tâm hồn bình an thanh vắng
con luôn nhận ra sợi dây liên đới sống động
hằng nối con với cuộc đời, với con người
và với tình yêu âm thầm nhưng liên lỉ của Chúa.

Cao Gia An, S.J.

Lạy Chúa, Con Đây! (56) – Điểm khởi đầu



L ạy Chúa,
khi đáp lời: “Lạy Chúa, con đây!”
con cứ tưởng mình vừa chạm được
cùng đích của cả cuộc đời con.
Con cứ tưởng ấy là điểm
sau một chuyến hành trình vất vả.
Nhưng rồi dần dần con khám phá,
thì ra đó chỉ mới là điểm khởi đầu.

Con đã phải lặng và lắng thật lâu,
để có thể nghe được tiếng Chúa.
Con đã hết sức ngỡ ngàng kinh ngạc
tự hỏi: tại sao Chúa lại chọn con?
Càng nhìn vào bản thân giới hạn của mình,
con càng thấy tình yêu của Chúa bao la và mầu nhiệm.
Càng thấy những bất toàn và bất xứng nơi con,
con càng nghiệm được Chúa trung thành và kiên vững.

Như các môn đệ đầu tiên,
con đã hồ hởi bỏ tất cả mà theo tiếng Chúa gọi.
Để rồi càng đi theo Chúa trên hành trình dâng hiến
con càng khám phá ra những giới hạn của mình.
Có một lần để xướng tên của con trước mặt Chúa
để long trọng nói lên lời khấn hứa,
con còn có cả một đời dài
để hiện thực hóa ân huệ của Chúa trên cuộc đời con.

Lạy Chúa
xin dẫn con đi từng bước
và xin đưa đến thành toàn tốt đẹp
điều Chúa đã khởi sự nơi con

Cao Gia An, S.J.

Lạy Chúa, Con Đây! (54) – Dành riêng



L ạy Chúa,
nhớ ngày đầu tiên bước chân vào nhà Dòng
con đứng tần ngần trước tấm biển thông báo:
“khu vực dành riêng, xin miễn vào!”
Chỉ là tần ngần một chút thôi
rồi con cũng được dẫn vào
khu vực vốn dành riêng cho con.

Tự bao giờ con đã trở thành người được dành riêng
sống trong những khu vực dành riêng
theo một khung chương trình rất riêng.
Cả cuộc đời của con, từ hiện tại cho đến tương lai
mãi là một chuyến hành trình rất lạ và rất riêng.

Lạy Chúa,
xin dạy con sống tốt cuộc đời con
một cuộc đời đã được dành riêng cho Chúa,
để Chúa được tự do sử dụng con
như một quà tặng dành riêng cho mọi người.

Xin dạy con đón nhận việc được dành riêng
không phải như hưởng thụ một đặc ân
nhưng như là cưu mang một sứ mạng,
không phải như một sự cô lập tách biệt
nhưng như là một khoảng lặng cần thiết
để con sống trong thông hiệp và nguyện cầu.

Ước gì việc được Chúa dành riêng
có sức mạnh thánh hóa con từng ngày,
để giữa lòng đời bao la và nhiều tội lụy
chính bản thân con sẽ là một dấu chỉ
có khả năng làm cho nhiều người được thánh hóa.

Cao Gia An, S.J.

Lạy Chúa, Con Đây! (52) – Vô dụng



L ạy Chúa,
càng ngày con càng khám phá nơi mình
sự vô dụng của một người theo Chúa,
và những giới hạn thật sự rạch ròi
của một người chọn sống đời dâng hiến.

Những lý thuyết mà con học được
không thể mang lại cơm bánh cho người đói khát
không thể lau khô nước mắt của người đau khổ.
Những lý tưởng mà con cưu mang
không thể giải phóng người bị áp bức
không thể trả tự do cho người bị giam cầm.
Những lời hay ý đẹp mà con rao giảng
không thể xoá bỏ mọi cơ cấu bất công
không thể lật ngược một xã hội nhũng nhiễu…
Như một người sống giữa thế gian
mà không thuộc về thế gian,
con không thể dấn bước thật sâu
vào những cơ cấu thực dụng của xã hội chính trị.
Mang nơi mình vô vàn thao thức cho con người,
con cũng mang nơi mình những giới hạn rạch ròi
của một người đã chọn sống đời dâng hiến.

Tạ ơn Chúa đã dạy con biết
đâu là những giới hạn của mình
và đâu là những điểm dừng cho người đã theo Chúa.
Con chỉ là đầy tớ vô dụng và bất tài,
chỉ là một khí cụ tầm thường và bé nhỏ.
Xin được đặt trọn vẹn cuộc đời con
trong bàn tay quyền năng và nhân lành của Chúa.

Xin dạy con biết làm ngôn sứ của Chúa
không chỉ qua lời nói hay qua những chương trình hành động,
nhưng ngang qua chính cuộc sống của con.
Xin cho cuộc đời con trở nên một dấu chỉ
về chính Thiên Chúa và Nước của Thiên Chúa.

Cao Gia An, S.J.

Lạy Chúa, Con Đây! (50) – Quên



L ạy Chúa,
con thấy mình mới dễ quên làm sao.
Ngày hôm qua những yêu thương ngọt ngào
thoáng chốc trong con chỉ còn là ký ức,
những nẻo đường con qua, những người con gặp gỡ
những điều con ủ ấp, những việc con đã làm
sao thật dễ nhạt nhòa phai phôi.

Nên những lúc trở về với lòng mình
con thấy như con đã lạc mất nhiều thứ,
những thời khắc cầu nguyện sốt mến
những cảm nghiệm thiêng liêng ngọt ngào
cứ như đã trôi tuột qua đời con, chẳng còn chi đọng lại.

Nên đã có những lúc con sống vô tâm
như thể con chưa hề được biết Chúa,
có những lúc con sống bất xứng
như thể con chưa hề được rửa tội
và chưa hề được làm con của Chúa.
Có những lúc con sống tự do và thả lỏng đời mình
như thể chưa bao giờ con khấn hứa gì với Chúa
và không hề bị trói buộc bởi một cam kết nào.

Lạy Chúa,
nếu cuộc đời con cứ còn buồn bã bất an
còn trôi nổi với những long đong chập chờn
còn hoang mang với những ngày cô đơn trống vắng
thì cũng chỉ vì con đã quá dễ quên.

Xin khắc sâu dấu ấn tình yêu của Chúa
trong trái tim non mỏng và yếu đuối của con,
để không bao giờ con quên mình là người được yêu
để con luôn sống và đáp trả tình yêu của Chúa.

Cao Gia An, S.J.

Lạy Chúa, Con Đây! (47) – Khác biệt



L ạy Chúa,
sau một hành trình theo Chúa,
con đã thấy mình đã trở nên rất khác
khác trong mắt mọi người, khác trong lòng bạn bè
khác trong cách sống và lối suy nghĩ của con.

Những khác biệt thường được đánh dấu
bởi nhiều rụng rơi mất mát trên đôi tay của con.
Tất cả những sứ mạng và những việc con làm
được gọi là chuyện bao đồng không tên không tuổi.
Những lời yêu lướt qua đời con
chóng vánh và mong manh như gió thoảng,
những tình bạn đã rơi rớt dần theo năm tháng
những tương quan đã nên lạnh nhạt ơ hờ…
Con trở thành kẻ ngô nghê và đơn sơ quá đáng
mỗi khi bước chân vào giữa lòng đời
mỗi khi phải đối diện với khôn ngoan thế gian.

Lạy Chúa,
tạ ơn Chúa đã chỉ cho con thấy những khác biệt
và giúp con trở nên một con người khác.
Tạ ơn Chúa đã giúp con cảm nghiệm rất thật
những rụng rơi mất mát trong cuộc đời con,
để giúp con thực sự hiểu và sống đời dâng hiến.
Cuộc đời này sẽ nên rất nhẹ với con
nếu con đã không xem mình quá nặng.
Giá trị thật của cuộc đời con
không còn quá lệ thuộc vào những gì chợt đến chợt đi
khi con thực sự biết lượng giá những gì còn sót lại,
khi Chúa thực sự là gia nghiệp duy nhất của đời con.

Xin dạy con biết chiêm niệm những khác biệt nơi mình
để con yêu hơn cuộc đời đã hiến dâng cho Chúa.

Cao Gia An, S.J.

Khải huyền trên quê tôi

 

 

T ôi thấy Mẹ quê ngồi khóc
Trên dòng bão lũ cuồng điên
Ôi giang sơn! Ôi gấm vóc!
Vì đâu cơ khổ triền miên?

Tôi thấy rất nhiều dòng chảy
Trong cơn hồng thuỷ dâng cao
Tôi nghe chập chùng thổn thức
Nghẹn thương xót phận đồng bào

Tôi thấy máu rừng đã chảy
Đọng thành biệt phủ dinh cơ
Biển bạc rừng vàng run rẩy
Cạn cùng hoang phế tiêu sơ

Tôi thấy màu quê xám bạc
Buồn như phủ chiếc khăn tang
Những đôi tay cào lở loét
Núi non gò nổng tàn hoang

Tôi thấy nhà tan cửa nát
Gia phong vụn vỡ mất rồi
Và những phận người như rác
Đành theo con nước mà trôi

Tôi thấy máu người đã chảy
Thành dòng lũ lượt tha hương
Những đứa con côi lưu lạc
Vất vơ cuối ngõ cùng đường

Tôi thấy hồn thiêng sông núi
Tựa dòng linh khí cạn khô
Tôi nghe kiếp người lầm lũi
Lặng như những nấm hoang mồ

Tôi thấy Mẹ quê khóc nghẹn
Trên dòng nước bạc hư không
Về đâu, về đâu Mẹ hỡi
Bốn ngàn năm giống Lạc Hồng?…

Cao Gia An, S.J.

Previous Older Entries

%d bloggers like this: